Giữa phố phường Hải Phòng tấp nập, chiếc xe ba gác mang dòng chữ “XE SINH KẾ” lặng lẽ lăn bánh mỗi ngày. Người đàn ông đứng phía sau tay lái ấy là anh Nguyễn Văn Phán một thành viên của Trung tâm Sống Độc Lập Hải Phòng. Ít ai biết rằng, để có được nụ cười bình thản hôm nay, anh đã từng trải qua những tháng ngày đầy mặc cảm. Có thời điểm, cuộc sống khiến anh nghĩ mình chỉ là gánh nặng giữa dòng đời quá vội vàng. Nhưng rồi anh nhận ra: khuyết tật không làm con người mất đi giá trị, chỉ cần còn ý chí thì vẫn có thể đứng dậy và bước tiếp theo cách của riêng mình. Chiếc xe ba gác không đơn thuần là phương tiện mưu sinh. Đó là “người bạn đồng hành” giúp anh bắt đầu lại cuộc đời. Mỗi chuyến chuyển nhà, mỗi món hàng được giao đúng hẹn, mỗi lần hỗ trợ người dân vận chuyển đồ đạc đều là một lần anh tự chứng minh rằng: người khuyết tật không cần sự thương hại, điều họ cần là cơ hội để lao động và được xã hội tin tưởng. Có hôm trời mưa lớn, đường trơn trượt, chiếc xe vẫn chạy qua từng con phố. Có hôm làm việc đến khuya, mồ hôi thấm ướt áo. Nhưng đổi lại là niềm vui khi khách hàng nói: “Cảm ơn em, làm việc có tâm quá.” Chỉ một câu nói ấy thôi cũng đủ để tiếp thêm động lực cho người đàn ông từng nghĩ mình bị bỏ lại phía sau. Từ một cá nhân nhỏ bé, anh Phán hôm nay đang cùng Trung tâm Sống Độc Lập Hải Phòng lan tỏa một thông điệp giản dị nhưng mạnh mẽ: “Sống độc lập không phải là sống một mình. Mà là sống bằng nghị lực, bằng lao động chân chính và bằng trái tim không đầu hàng số phận.” Chiếc xe ấy vẫn tiếp tục lăn bánh mỗi ngày. Không chỉ chở hàng hóa, mà còn chở theo niềm tin rằng: Khi xã hội mở một cánh cửa cơ hội, người khuyết tật hoàn toàn có thể tự viết nên cuộc đời đầy tự hào của mình.